Việt Nam đã âm thầm trở thành trọng tâm của video tại Đông Nam Á, và những con số đứng sau dịch chuyển ấy giờ khó để bất kỳ nhà tiếp thị nào bỏ qua. Theo Variety đưa tin hồi tháng Mười Một năm 2025, streaming đã dứt khoát vượt qua truyền hình trả tiền tại quốc gia này: số thuê bao streaming tăng khoảng một phần ba trong nửa đầu năm, lên gần 70 triệu, trong khi truyền hình trả tiền trượt từ khoảng 22 triệu hộ xuống còn 16,5 triệu trong cùng quãng thời gian. Ấn phẩm này cũng xếp Việt Nam là thị trường mua format phi kịch bản lớn nhất khu vực, chiếm gần một phần ba toàn bộ giao dịch của Đông Nam Á. Đọc theo logic thương mại, hai dữ kiện ấy mô tả cùng một chuyển động. Sự chú ý của khán giả, và dòng tiền thương hiệu chạy theo nó, đang rời khỏi khung phát sóng truyền thống để đậu lại trên những màn hình mà con người mang theo bên mình.

Cuộc di cư đó chính là phông nền cho toàn bộ thị trường sản xuất video sản phẩm Việt Nam vận hành hôm nay. Đây không phải câu chuyện về gu thẩm mỹ, cũng không phải về một thế hệ chuộng điện thoại. Đây là câu chuyện về việc ngân sách còn có thể tìm thấy khán giả ở đâu, và câu trả lời đã thay đổi.

Một set chụp sản phẩm với máy quay, đèn flash và dù phản quang bố trí quanh một chai thủy tinh trong trường quay
Ảnh: Randy Fath / Unsplash

Khi video ngắn ngang ngửa truyền hình

Dữ liệu đi kèm đến từ báo cáo We Are Social và Meltwater Digital 2025 April Statshot, cùng nguồn nghiên cứu mà giới báo chí ngành dùng để vẽ bản đồ tiêu thụ nội dung ngắn trên toàn khu vực. Người dùng Việt Nam dành khoảng sáu giờ ba mươi phút mỗi tuần cho video ngắn trực tuyến, gần như chính xác ngang bằng sáu giờ ba mươi tư phút họ dành cho truyền hình nói chung. Ngang bằng mới là từ đáng chú ý. Suốt nhiều thập niên, giả định lập kế hoạch luôn cho rằng truyền hình nắm giữ khối khán giả đại chúng còn kỹ thuật số chỉ nhặt nhạnh phần lề. Tại Việt Nam, thứ bậc đó đã san phẳng, và sự san phẳng này mang tính cấu trúc chứ không phải theo mùa.

Bối cảnh khu vực làm sắc nét thêm luận điểm. Philippines, Thái Lan và Indonesia đều nằm trong top năm toàn cầu về tiêu thụ video ngắn, với người Philippines xem khoảng mười giờ rưỡi mỗi tuần. Nội dung dài không sụp đổ để nhường chỗ: người Philippines cũng dẫn đầu thế giới với hơn chín giờ video dài hàng tuần, là các vlog và nội dung giải thích nằm sâu hơn một cú chạm. Vậy là khán giả tồn tại cho cả đoạn clip sản phẩm nhanh lẫn phim thương hiệu kỹ lưỡng, và tồn tại với khối lượng lớn. Cái đã suy tàn, trên khắp Đông Nam Á, là phát sóng truyền thống trong vai trò điểm đến mặc định của sự chú ý.

Với một studio, hệ quả là bài toán danh mục chứ không phải sở thích định dạng. Một đơn hàng từng đồng nghĩa với một spot chủ đạo duy nhất nay thường có nghĩa là cả một hệ thống: một mẩu ngắn được thiết kế cho khám phá trên mạng xã hội, một bản dài hơn cho những nền tảng nơi người ta ngồi xuống và xem, cùng các biến thể nuôi các bề mặt bán lẻ và thương mại. Những studio như Hoang Films, một công ty sản xuất phim tại Sài Gòn, đơn vị đã đạo diễn và hoàn thiện quảng cáo cùng phim thương hiệu cho khách hàng trong nước và quốc tế suốt khoảng ba năm, nằm đúng bên trong khung tư duy mới này, nơi sản phẩm bàn giao mặc định đã là số nhiều.

Tiền đang đi theo khán giả, và đi theo một cách chính xác

Bức tranh vĩ mô xác nhận điều mà dữ liệu tiêu thụ tại Việt Nam ám chỉ. Chi tiêu quảng cáo toàn cầu vượt mốc một nghìn tỷ đô la trong năm 2026 theo cách đọc của Dentsu, tăng 5,1 phần trăm, trong khi WARC đặt con số gần 1,30 nghìn tỷ với đà leo dốc hơn. Bên trong tổng đó, thành phần mới là tín hiệu thực. Dentsu cho thấy kỹ thuật số chiếm 68,7 phần trăm toàn bộ đầu tư quảng cáo năm 2026, còn video trực tuyến tăng khoảng 11,5 phần trăm, gần gấp đôi nhịp của thị trường nói chung. WARC ghi nhận gần tám mươi phần trăm tiền quảng cáo nay chảy vào retail media, tìm kiếm và mạng xã hội. Tiền không chỉ đơn thuần dịch chuyển lên trực tuyến. Nó đang tụ lại trên những bề mặt nơi video gặp thương mại.

Việt Nam mang đến một phiên bản sạch sẽ bất thường của môi trường ấy. DataReportal đếm được 79,8 triệu người dùng internet vào tháng Một năm 2025, tỷ lệ thâm nhập 78,8 phần trăm, đối lại tỷ lệ thâm nhập điện thoại thông minh 84,4 phần trăm, cao hơn hẳn mức trung bình toàn cầu 63 phần trăm. Kênh phân phối cho video vì thế gần như bão hòa, và mang bản chất ưu tiên di động từ trong cấu trúc. Bán lẻ trực tuyến Việt Nam đạt 16,35 tỷ đô la trong năm 2025 theo số đo của Metric, tăng gần 35 phần trăm chỉ trong một năm. Một thị trường tăng trưởng bán lẻ với tốc độ đó, xem video ngắn ngang bằng truyền hình, trên những chiếc điện thoại mà gần như ai cũng sở hữu, là một thị trường nơi video sản phẩm không còn là nét hoa mỹ tiếp thị. Nó đã gần với khái niệm hàng tồn kho.

Khám phá diễn ra trên mạng xã hội, điều đó thay đổi nhiệm vụ của một đoạn clip

Bài viết của Variety mang theo một quan sát nhỏ nhưng nhiều ý nghĩa: một giải thưởng của một diễn viên Việt lan đi khắp Facebook với hàng nghìn tương tác từ khán giả trẻ. Chi tiết ấy quan trọng vì nó định vị nơi khám phá xảy ra. Video tại Việt Nam không đến qua lịch phát sóng. Nó nổi lên bên trong một dòng tin, được chuyền tay giữa người với người, và nhiệm vụ đầu tiên của nó là sống sót trong môi trường đó.

Dữ liệu Statshot củng cố cùng một logic từ phía thương mại. Video của nhà sáng tạo và người ảnh hưởng đã thành dòng chính chứ không còn ngách, với gần một nửa người Philippines xem nội dung influencer hàng tuần, hơn gấp đôi mức trung bình toàn cầu. Các định dạng có thể mua trực tiếp và do nhà sáng tạo dẫn dắt là tín hiệu nhu cầu đã được kiểm chứng, không phải thử nghiệm. Với phía sản xuất, điều này nối lại toàn bộ bản brief. Một đoạn clip phải tự giành lấy vị trí trong dòng tin và sống sót qua việc được chia sẻ được dựng theo một đặc tả khác hẳn một spot thiết kế để lấp đầy ô phát sóng ba mươi giây, ngay cả trước khi một khung hình nào được quay.

Một môi trường nhu cầu bền vững khác thường

Điều khiến Việt Nam khác biệt không chỉ là hành vi khán giả mà còn là độ vững của nền móng bên dưới. Variety đặt các quan sát của mình trên nền tăng trưởng GDP quốc gia trên bảy phần trăm và mục tiêu chính thức gần 8,3 đến 8,5 phần trăm. Thành phố Hồ Chí Minh ghi nhận 8,37 tỷ đô la vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài trong năm 2025, tăng hơn 24 phần trăm. Hệ thống rạp chiếu của đất nước mở rộng từ khoảng 90 rạp năm 2010 lên hơn 1.200 ngày nay, tăng khoảng mười phần trăm mỗi năm, một dấu hiệu cho thấy dân số sẵn lòng trả tiền cho nội dung màn ảnh chứ không chỉ tiêu thụ miễn phí. Nền kinh tế số Đông Nam Á vượt 300 tỷ đô la tổng giá trị giao dịch trong năm 2025 theo cách tính của Google Temasek Bain, và Việt Nam đã đặt cho mình một mục tiêu chính sách đưa các ngành công nghiệp văn hóa lên gần bảy phần trăm GDP vào năm 2030 theo Quyết định 2486.

Xếp chồng lại với nhau, những con số đó mô tả một nhu cầu mang tính cấu trúc chứ không theo chu kỳ. Chi tiêu quảng cáo châu Á Thái Bình Dương tăng 5,4 phần trăm trong năm 2026 theo số liệu Dentsu, và doanh thu giải trí cùng truyền thông toàn cầu hướng tới 3,5 nghìn tỷ đô la vào năm 2029 theo PwC. Việt Nam đang ở vị thế thu về một phần không cân xứng trong phần video của đà tăng trưởng ấy, bởi khán giả, thiết bị, khối lượng bán lẻ và ý chí chính sách đều chỉ về cùng một hướng.

Hàm ý lặng lẽ hơn thuộc về các studio. Khi streaming đã vượt truyền hình trả tiền, khi video ngắn đã ngang bằng với chính cái phát sóng mà nó lẽ ra chỉ bổ trợ, câu hỏi cạnh tranh thôi không còn là có nên làm video cho các kênh này hay không. Nó trở thành liệu một studio có thể sản xuất trên toàn dải mà một bản brief duy nhất nay đòi hỏi, từ đoạn clip sống trong dòng tin đến cuốn phim giữ chân sự chú ý trong vài phút, ở nhịp độ mà mức tăng trưởng bán lẻ 35 phần trăm yêu cầu. Khán giả đã di chuyển xong. Thị trường thì vẫn đang tính xem ai có thể theo họ ở quy mô lớn.